05:12 ICT Thứ năm, 02/10/2014

Lãnh đạo

Công đoàn

Đoàn trường

Tổ Ngữ Văn

Tổ Toán- Tin

Tổ Hóa- Sinh

Tổ Lý- Công nghệ

Tổ Ngoại ngữ

Tổ Sử- Địa- GDCD-Đạo đức

Tổ Văn phòng

Tổ thể dục

Trang chủ » Hoạt động nhà trường » Góc học sinh

Sở giáo dục đào tạo TP Đà Nẵng

BÀI VIẾT TRI ÂN THẦY CÔ

Chủ nhật - 08/01/2012 20:46
BÀI VIẾT TRI ÂN THẦY CÔ

BÀI VIẾT TRI ÂN THẦY CÔ

Con cảm ơn thầy! Thầy đã dạy cho con học cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng, chấp nhận thi rớt còn vinh dự hơn gian lận trong thi cử. Thầy giúp con thấy được không gì sưởi ấm cho ta bằng tia lửa tự trọng trong tâm hồn. Thầy đã cho con biết tin yêu vào cuộc sống bởi cứ mỗi kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một con người chính trực. Thầy đã dạy con bài học về kỉ luật: Kỉ luật là kiểm soát người khác ít, kiểm soát mình nhiều.
Nếu ngày mai thế giới vắng bóng người Thầy?
(Bài phát biểu của học sinh nhân ngày 20/11/2011-V.T.T.H)
Hãy hình dung thế giới này như thế nào nếu vắng bóng dáng của người thầy? Xã hội sẽ đi về đâu? Đất nước có phát triển nếu thiếu những nhân tài, thiếu đi những người công dân tốt...? Thế hệ trẻ chúng em sẽ như thế nào nếu không được tiếp thu kiến thức, không có sự dạy dỗ, khuyên bảo, uốn nắn của người thầy? Có lẽ, lúc đó, đất nước sẽ như một thảo nguyên trơ trọi và chúng em chỉ là những đám cỏ hoang dại, tàn tạ mà thôi? Một hình dung khó tả cho thấy vai trò vô cùng quan trọng của người thầy và nghề giáo trong mọi thời đại.
          Thưa thầy! Ngày nay mọi người thường than rằng: Học trò bây giờ không chăm ngoan bằng chúng ta ngày xưa. Thầy cũng đã kể cho chúng em nghe về những năm tháng “khát chữ” của thế hệ thầy. Một thế hệ ham học, hiếu học và tôn sùng thầy giáo của mình như một thần tượng. Mỗi lần đến lớp, học trò ngồi im, chăm chú nghe như nuốt lấy từng lời giảng của thầy. Sáng đi học, chiều đi cắt cỏ, chăn trâu và tối về chong ngọn đèn dầu lên miệt mài sách vở đến tận sáng. Thế hệ thầy cô lấy học làm niềm vui, làm đích vươn lên để thoát nghèo, thoát khổ và để sống cho đáng sống với tư cách là con người. Thầy thường nhắc rằng: Thế hệ các em quá đầy đủ và sung sướng!
          Vâng! Thưa thầy! Thời đại đã đổi khác. Chúng con không phải học trong cái đói, cái rét vì cơm chưa no, áo chưa ấm. Chúng con không phải lội bộ gần chục cây số để đến trường như ngày xưa mà thay vào đó là sự đưa đón của xe cộ. Chúng con không phải mất công theo dõi chương trình thơ văn, thời sự trên đài, thay nhau chép từng tác phẩm, mẫu tin để có tài liệu học mà bây giờ chỉ cần một lần lên mạng lướt web là con đã có hàng trăm tác phẩm văn học và hàng vạn mẩu tin trên khắp thế giới.
          Sự phát triển của khoa học công nghệ và thời đại đã lôi cuốn chúng con vào những trò chơi điện tử vô bổ nhưng đầy hấp dẫn, những trò chát chít, những cuộc vui sinh nhật picnic... và thấy chán ghét những chữ nghĩa khô khan trong sách vở. Chúng con năng động hơn, hiện đại hơn nhưng cũng lơ là, chểnh mảng hơn trong học tập, trong rèn luyện bản thân và cách sống cũng hời hợt, thực dụng hơn.
          Và rồi mỗi câu nói không hay, mỗi hành động chưa đúng của học trò chúng con đã làm thầy buồn phiền biết bao. Con chạnh lòng khi thấy sự ưu tư trong ánh mắt của thầy, nhói lòng khi chứng kiến giọt nước mắt của cô trước những vi phạm của học trò... Chúng con không thể ngụy biện cho sự sai trái của mình bằng nguyên nhân của thời đại.
          Thầy đã nhắc nhở chúng con rằng lỗi lầm lớn nhất mà con có thể mắc là mất thời gian để biện hộ cho lỗi lầm của mình.
          Thầy đã dạy con bài học về sự kiên nhẫn và đã chờ đợi con học được điều đó.
          Thầy đã dạy cho con biết rèn luyện sự mạnh mẽ và có trách nhiệm hơn với bản thân mình. Con đã từng không thể làm nhiều điều trong mỗi ngày và hàng trăm điều trong mỗi tháng: Con không thể thuyết phục bạn dùng lời lẽ thay vì nắm đấm, con không thể giải một bài toán đơn giản vì đã mất căn bản; con không thể chăm chú trong giờ học khi những thông tin về game mới cứ nhảy nhót trong đầu... Thầy đã giúp con vứt bỏ những điều con không thể làm bằng suy nghĩ tích cực là: Con có thể, con sẽ, con sẽ làm ngay và bắt tay vào hành động.
          Thầy đã dạy cho con niềm vui của việc đọc sách, trải nghiệm cuộc sống và số phận con người qua văn học, du lịch bằng sách qua Địa lí, chiêm nghiệm về lịch sử của ông cha và hứng thú tìm kiếm sự lô gic mới mẻ trong các môn khoa học tự nhiên...
          Con cảm ơn thầy! Thầy đã tin tưởng nơi con và cho thấy nơi hạt giống có bóng dáng của khu vườn, trong mỗi người đều tiềm ẩn những vẻ đẹp và khả năng riêng, quan trọng là khám phá, phát hiện và phát huy nó.
          Con đã từng mặc cảm về việc có một gia đình không đầy đủ bố mẹ, tự ti vì mình quá nghèo, sợ sệt vì không có một đôi chân bình thường như các bạn...Thầy đã dạy con rằng cuộc đời sẽ không bao giờ buồn chán nếu con biết lấy nghịch cảnh để mài dũa bản thân.
          Con cảm ơn thầy! Thầy đã dạy cho con học cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng, chấp nhận thi rớt còn vinh dự hơn gian lận trong thi cử. Thầy giúp con thấy được không gì sưởi ấm cho ta bằng tia lửa tự trọng trong tâm hồn.
          Thầy đã cho con biết tin yêu vào cuộc sống bởi cứ mỗi kẻ vô lại  ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một con người chính trực. Thầy đã dạy con bài học về kỉ luật: Kỉ luật là kiểm soát người khác ít, kiểm soát mình nhiều.
Thầy đã nhắc nhở chúng con không được chế giễu nỗi đau  của người khác mà hãy biết cách chế giễu một tâm hồn lệch lạc, một cách cư xử tốt luôn bắt đầu bằng việc nghĩ về điều tốt cho người khác.
Thầy đã dạy con rằng tính cách là những gì ta có được từ môi trường nuôi dưỡng, giáo dục.
          Những điều thầy  dạy đã thắp sáng trí tuệ của con, vun đắp ước mơ cho con và nuôi dưỡng tâm hồn con thành người. Thầy đã gieo hạt giống tri thức và truyền ngọn lửa tinh thần cho chúng con.
          Chính vẻ đẹp của tâm hồn, nhân cách cao cả của thầy là một tấm gương sáng để con soi vào, chiêm nghiệm và tự sửa đổi mình.
          Thành quả công việc của thầy là vô hình, trừu tượng nhưng  không giá  trị vật chất nào sánh bằng bởi đó  chính là sự trưởng thành, lớn khôn về học vấn và nhân cách, phẩm chất của người trò.
          Vì thế, dù ở không gian, thời gian nào, thầy giáo cũng luôn là người được tôn vinh, trân trọng bởi công việc  thầm lặng, khó nhọc, sứ mệnh cao cả, vinh quang của mình.
          Tôn kính người thầy không chỉ là nghĩa vụ mà còn là nghĩa cử cao đẹp của mỗi người học trò và của xã hội. Kính trọng thầy chính là tôn trọng bản thân mình. Phát huy truyền thống tôn sư trọng đạo của dân tộc không phải chỉ trong một ngày mà còn trong mỗi ngày của cuộc đời chúng ta.
          Ba mẹ cho mỗi người học trò sự sống, các thầy cô cho ta phương cách sống tử tế, đàng hoàng. Thầy cô chính là ánh sáng, là dưỡng chất, là khí trời nuôi dưỡng những cây non học trò chúng ta khôn lớn!
Chúng con kính yêu và cảm ơn thầy cô vì tất cả những điều đó!
 
                                                                                            V T T H
Tổng số điểm của bài viết là: 109 trong 30 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: thầy đã

Những tin mới hơn

 
Ky uc

Đăng nhập thành viên

Quảng cáo

gio to
Hoàng Hoa Thám
quang trung
LÊ QUÝ ĐÔN
trường THPT Phan Châu Trinh
Thư viện ảnh
từ điển

Thăm dò ý kiến

Bạn thấy trang web này như thế nào?

Đẹp

Bình thường

Đơn điệu

Ý kiến khác

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 3


Hôm nayHôm nay : 247

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 1683

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 834201